Humberger Hill

Trận “Đồi thịt băm”, Humberger Hill, trận đấu thay đổi quan điểm về chiến tranh Việt Nam

Trận “Đồi thịt băm” làm một trận đánh tại Đồi 937, để lại dấu ấn cực lớn trên tâm lý người Mỹ, nó đã được thể hiện trong các bộ phim, phim tài liệu, trò chơi điện tử và thậm chí cả một bài hát rap.

Nó không chỉ là một trong những khoảnh khắc đẫm máu nhất trong chiến tranh Việt Nam, mà nó còn là bước ngoặt về chiến lược và cũng như quan điểm của công chúng Mỹ đối với cuộc chiến – và thậm chí có thể đã góp phần kết thúc sự xung đột vũ trang chống lại các lực lượng cộng sản trên thế giới.

Có lẽ báo chí Mỹ đã có thể chấp nhận được sự mất mát nếu Đồi 937 có giá trị chiến lược, hoặc nếu quân đội Mỹ đã giữ được nó sau khi mất rất nhiều để giành được. Hoặc là giới chóp bu lên kế hoạch tốt hơn, hoặc nếu đồng đội không nổ súng vào người cùng chiến tuyến và giết chết 7 người và làm bị thương 53 người khác, mọi việc có thể sẽ khác biệt.

Nhưng không, những người lính Mỹ đã chết vì súng của đồng đội cũng như chết vì đạn của phía đối diện.

Bản đồ trận đánh
Bản đồ trận đánh

Do địa hình rừng núi, trận đánh chủ yếu diễn ra giữa bộ binh, giữa quân đội Hoa Kỳ di chuyển chiếm điểm cao 937m, trong khi quân Giải phóng miền Nam Việt Nam (GPMNVN) cố thủ trên các sườn đồi dốc, giữa thời tiết xấu.

Lực lượng tham chiến tại Đồi 937 gồm 3 tiểu đoàn của Sư đoàn Không vận 101, chỉ huy là Thiếu tướng Melvin Zais. Các tiểu đoàn này đều thuộc Lữ đoàn 3 (chỉ huy bởi Đại tá Joseph Conmy) gồm Tiểu đoàn 3/187 Bộ binh (chỉ huy bởi Trung tá Weldon Honeycutt), Tiểu đoàn 2/501 bộ binh và Tiểu đoàn 1/506 bộ binh. Hai tiểu đoàn 2/1 và 4/1 thuộc Sư đoàn 1 Quân lực Việt Nam Cộng hòa được giao nhiệm vụ hỗ trợ cho Lữ đoàn 3.

Các đơn vị khác tham gia trong chiến dịch bao gồm các Trung đoàn 9 Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ, Thiết đoàn 3 thuộc Trung đoàn Kỵ binh 5 Lục quân Hoa Kỳ và Trung đoàn 3 thuộc Sư đoàn 1 Quân lực Việt Nam Cộng hòa.

Một lính dù Mỹ đang bắn khẩu M60
Một lính dù Mỹ đang bắn khẩu M60 trong trận đánh

Kế hoạch của Đại tá Conmy là dùng 5 tiểu đoàn mở cuộc tấn công vào thung lũng bằng trực thăng vào ngày 10 tháng 5 năm 1969, để tìm kiếm cũng như phá hủy các kho quân nhu của Quân GPMNVN.

Kế hoạch tổng thể của cuộc tấn công là Thủy quân lục chiến và các đơn vị trinh sát tiến về phía biên giới Lào, trong khi các đơn vị Việt Nam Cộng hòa (VNCH) cắt đường giao thông qua thung lũng. Tiểu đoàn 2/501 và 1/506 sẽ tiêu diệt đối phương và ngăn chặn các tuyến đường trốn thoát sang Lào.

Nếu một tiểu đoàn đụng độ mạnh với lực lượng GPMNVN, Conmy sẽ hỗ trợ nó bằng trực thăng với một trong các đơn vị khác. Về lý thuyết, với sức cơ động cực mạnh nhờ trực thăng, Sư đoàn 101 có thể phản ứng đủ nhanh để ngăn chặn bất kỳ đơn vị GPMNVN nào. Khi một tiểu đoàn của Hoa Kỳ phát hiện một đơn vị GPMNVN, nó sẽ tổ chức đánh chặn cho đến khi một tiểu đoàn tăng cường có thể cắt đường rút lui và dùng hỏa lực vượt trội tiêu diệt đối phương.

Ngày 11/5/1969, một trong những sự kiện bi thảm nhất của toàn bộ cuộc chiến diễn ra, nó làm công chúng Hoa Kỳ nổi loạn và ghê tởm cuộc chiến – cũng làm tổn thương tinh thần các lực lượng Mỹ đang tham chiến ở Việt Nam.

Máy bay UH-1D đổ bộ lính
Máy bay UH-1D đổ bộ lính

Trung tá Weldon Honeycutt phái các đại đội Charlie và Bravo đi lên đỉnh 937 theo những tuyến đường khác nhau. Đại đội Bravo đã gặp phải sự phản kháng dữ dội của lực lượng GPMNVN và họ đã gọi không quân đến tiếp viện.

Máy bay trực thăng vũ trang AH-1 Cobra, trang bị rocket và súng máy hạng nặng lập tức đến để hỗ trợ. Trong rừng rậm, những chiếc Cobra nhầm tiểu đoàn 3/187 Mỹ với một đơn vị Quân GPMNVN  nên đã tấn công, giết chết hai người và làm bị thương 35, (gồm cả Honeycutt). Việc bắn lầm này phá vỡ đội hình và sự chỉ huy, và buộc tiểu đoàn 3/187 rút lui vào vị trí phòng thủ đêm.

Hai ngày sau, Honeycutt cố gắng thiết lập các đơn vị của mình vào vị trí để họ có thể phối hợp với nhau và khởi động một cuộc tấn công cuối cùng. Tuy nhiên, địa hình rất khó khăn để hỗ trợ và sự kháng cự từ quân GPMNVN đã khiến họ gặp rất nhiều khó khăn.

Quân GPMNVN đã xây dựng một loạt các công sự và hầm hào rồi tổ chức phòng thủ khiến quân Mỹ không thể tiến lên được. Rừng cây rậm rạp cũng làm cho lực lượng không quân gặp khó khăn, không thể hỗ trợ hiệu quả cho lính bộ binh.

Cuối cùng, vào ngày 18/5, Conmey phối hợp một cuộc tấn công phía bắc và phía nam với sự tham gia của tiểu đoàn 3/187 và 1/506. Mặc dù gặp thương vong lớn, tiểu đoàn 1/506 đã chiếm được phía nam, còn tiểu đoàn 3/187 bị đánh bật lại sau khi chiếm được phía bắc.

Lính Mỹ kiểm tra công sự của Quân giải phóng
Lính Mỹ kiểm tra công sự của Quân giải phóng

Tướng Melvin Zais đến hiện trường và ngay lập tức ra lệnh cho ba tiểu đoàn bố sung tham chiến đồng thời rút tiểu đoàn 3/187 ra nhưng Honeycutt quyết tâm giữ lực lượng của mình ở lại.

Cuối cùng, Zias và Conmey tung ra một cuộc tấn công khổng lồ trên đồi vào ngày 20/5 lúc 10 giờ sáng. Lúc 17:00, ngọn đồi đã bị chiếm.

Tổng cộng, phía Mỹ đã thiệt hại 70 lính đã chết và 372 người bị thương. Trận chiến này được báo chí đưa tin liên tục tại Mỹ và lên đến đỉnh điểm khi sư 101 rút khỏi đỉnh cao 937 vào ngày 5/6.

Báo chí Mỹ ngày 25/5/1969 gọi đồi 937 là “Đồi thịt băm của lính dù Mỹ”, lên án quân đội Mỹ ném quân thực hiện cuộc hành quân “Tuyết rơi trên đỉnh núi” (Apache Snow) thành “Máu rơi trên đỉnh núi”.

Trong số 27/6, Tạp chí Life đã công bố những bức ảnh của 241 lính Mỹ thiệt mạng trong một tuần tại Việt Nam, được coi là một bước ngoặt của chiến tranh. Dù chỉ có một phần trong số này là thương vong trên Hamburger Hill, nhiều người Mỹ đã nhận thức rằng tất cả những người chết đều là nạn nhân của “trận đánh điên rồ và vô nghĩa” này.

Lính thủy Mỹ trong chiến tranh Việt Nam
Lính thủy Mỹ trong chiến tranh Việt Nam

Tranh cãi về trận Hamburger Hill đã dẫn đến một đánh giá lại chiến lược của Mỹ ở miền Nam Việt Nam. Như một kết quả trực tiếp, để giữ thương vong không cao quá mức, tướng Abrams ngừng chính sách “áp lực tối đa” chống lại Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam, trong khi Tổng thống Richard Nixon đẩy nhanh thực hiện chiến lược mới là Việt Nam hóa chiến tranh, và tuyên bố đợt rút quân viễn chinh đầu tiên.

Mặc dù trận đánh chỉ ở mức tiểu đoàn, song nó đã trở thành một bước ngoặt trong chiến tranh Việt Nam.

4 comments

  1. sau chỉ nói môt phía là Mỹ thương vong? trong khi Việt Nam chết như không thể tìm thấy với mưa bom của B52, ma kết cục vẫn không thành công cái gọi là Điện Biên Phủ 2 gì cả??

    1. Bài viết chỉ khai thác khía cạnh tại sao Trận đánh lại nổi tiếng ở Mỹ và nó góp phần thay đổi nhận thức của công chúng Mỹ ra sao; chứ không phải ánh chi tiết trận đánh bạn à.

  2. đúng như 1 nhận xét đã viết : bái báo chỉ đưa lên có 1 chiều.., không phản ảnh được cái gì cả ! con số thương vong, thiệt hại… không được nói trung thực, mặc dù sau đó về mặc chiến lược Mỹ đã phải rút bỏ cao điểm này…..

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *