trai son tay

Đột kích Sơn Tây 21/11/1970 – Triển khai chiến dịch ( Phần 2)

Khi vượt qua dãy núi cuối cùng, chiếc MC-130E dẫn đoàn hạ xuống độ cao khoảng 150m rồi tách đoàn bay lên độ cao 450m.

Tại độ cao này, chiếc MC-130E cùng 2 chiếc trực thăng Apple 4 và 5 thiết lập hệ thống truyền tin rồi bắt đầu ném pháo sáng.

Ngay sau khi nhà tù được chiếu sáng, chiếc HH-53 Apple 3, dưới sự chỉ huy của Marty Donohue, đã bay thấp và bắn vào các tháp canh bằng súng máy Gatling và đảm bảo an toàn cho khu vực hạ cánh.

Khi thiếu tá Herb Kalen điều khiển chiếc HH3 Banana 1 “Jolly Green” chở biệt đội Blueboy hạ cánh, khu vực hạ cánh đầy cây và trực thăng đã cắt rạp một khoảng trống nhưng đồng thời đã đụng phải 1 cây lớn làm nó rơi xuống, 1 thành viên bị thương, vỡ mắt cá chân.

Một chiếc HH-3E “Jolly Green” giống như chiếc Hellyboy được dùng trong chiến dịch
Một chiếc HH-3E giống như chiếc “Jolly Green” được dùng trong chiến dịch

Thật ngạc nhiên, khi 14 người xộc vào nhà tù để giải cứu các tù binh, không ai đã được tìm thấy.

Trong lúc đó, chiếc Apple 2 với Bud Sydnor và lực lượng của ông, đã hạ cánh tại một vị trí xác định trước và nhận ra rằng Apple 1 đã không có ở đó nhưng kế hoạch đổ bộ lính vẫn được triển khai.

Chiếc “Apple 1”, do phi công Warner A. Britton điều khiển, đã gặp rắc rối khi vượt ra khỏi dấu mốc và cách nhà tù 450 mét về phía nam, hạ cánh nhầm chỗ ở “trường trung học” với đầy lính. Sau trận đấu súng ngắn, trực thăng của Britton nhanh chóng quay trở lại khi anh ta nhận được tín hiệu radio rằng họ đã hạ cánh nhầm.

Tín hiệu radio từ trung úy Elliot P. “Bud” Sydnor, người đứng đầu nhóm “Redwine” trong cuộc đột kích, “Negative”: Không có tù binh. Họ đã ở trên mặt đất 27 phút.

son tay
Biệt đội Blueboy

Trong lúc này, 14-16 tên lửa SAM đã khai hỏa vào các chiếc F-105G ở tầm trên. Một tên lửa phát nổ và làm bốc cháy bình nhiên liệu của chiếc Firebird 3, chiếc máy bay rơi xuống như một quả cầu lửa. Một tên lửa SAM khác đã phát nổ gần Firebird 5, gây ra thiệt hại cho hệ thống kiểm soát bay và hệ thống nhiên liệu của nó. Các phi hành đoàn sau đó đã giải cứu bởi Apple 4 và 5.

Cuộc đột kích kết thúc trong vòng 29 phút, sớm hơn 1 phút so với kế hoạch. Đội đột kích cài bom phá hủy chiếc HH3 “Banana 1” bị rơi và rời đi với thiệt hại là Trung sĩ Wright bị vỡ mắt cá chân và Trung sĩ Murry bị một dính một vết đạn ở đùi.

Chiến dịch kết thúc với Không một tù binh nào được tìm thấy và giải cứu.

Xác chiếc Banana 1 trong trại tù binh
Xác chiếc Banana 1 trong trại tù binh

Tổng cộng có 56 thành viên đội đặc nhiệm Green Berets và 28 chiếc máy bay cùng 92 thành viên tổ lái tham gia chiến dịch Sơn Tây và nạn nhân đáng kể duy nhất của cuộc đột kích này là kỹ sư bay của chiếc trực thăng Blueboy, người bị vỡ mắt cá chân bởi chiếc bình cứu hỏa khi hạ cánh khẩn cấp.

Sau cuộc tấn công, các thành viên tham gia trực tiếp đã được trao tặng 6 huân chương Distinguished Service Crosses, 5 huân chương Air Force Crosses, và tất cả 50 thành viên của đội bay cùng 35 thành viên tham gia trực tiếp khác đã nhận được Silver Stars. Tướng Manor đã được trao tặng huân chương Distinguished Service Medal.

 

ảnh
Đội biệt kích Sơn Tây chụp ảnh lưu niệm gần đây

Các quan chức quân đội Mỹ đánh giá đây là một chiến dịch thành công về mặt chiến thuật vì nó đã được lập kế hoạch và thực hiện tốt, nhưng thất bại do thông tin tình báo không chính xác. Các thông tin được giải mã sau đó cho biết đã có 65 tù nhân tại Sơn Tây, và họ đã được chuyển đến một trại khác cách 15 dặm do sợ bị ngập lụt. Việc di chuyển tù binh này đã diễn ra vào ngày 14/ 7, gần 4 tháng trước cuộc đột kích – một vụ hớ hênh lớn của các cơ quan tình báo.

Cuộc đột kích này đã bị chỉ trích nặng nề trên các phương tiện truyền thông và cả bởi những người chống đối Chính quyền Nixon và chiến tranh Việt Nam. Một trong những nỗi sợ hãi lớn nhất của họ là các tù nhân ở các trại khác sẽ bị đối xử tồi tệ hơn để trả đũa.

Trên thực tế, các báo cáo từ các tù nhân sau đó đã xác nhận rằng cuộc đột kích này đã làm cho điều kiện sống của họ được cải thiện. Tinh thần của những phi công bị giam giữ cũng như số lượng và chất lượng thực phẩm cung cấp cho họ đã tốt hơn.

(Trích từ hồi ký của Trung tướng LeRoy J. Manor, US Air Force – theo War History)

One comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *