sheridan

Hồ sơ xe tăng: M551 Sheridan – Cơ động và hỏa lực mạnh

Sau Thế chiến II, việc phân loại xe tăng đã được thay đổi triệt để, không còn phân thành xe tăng hạng nhẹ, hạng trung và hạng nặng nữa mà tất cả các vai trò được kết hợp trong cùng một thiết kế.

Trong thập niên 1960, xe tăng chủ lực (MBT) bắt đầu một kỷ nguyên mới trong chiến tranh thiết giáp.

Mặc dù dự án này do Hoa Kỳ khởi xướng, nó còn lâu mới đạt tới các mô hình thiết kế ngày nay.

Xung đột không còn dưới hình thức các cuộc chiến trực tiếp, nhưng nhu cầu về một chiếc xe tăng nhẹ, cơ động vẫn còn. Mục tiêu của loại xe tăng này là để cung cấp hỗ trợ bộ binh trong môi trường đô thị và rừng nhiệt đới.

Một chiếc Sherian
Một chiếc Sherian

Sau sự ra đời của xe tăng hạng nhẹ, có thể lội nước PT-76 của Liên Xô, chiếc M551 Sheridan đã xuất hiện để thay thế chiếc M41 Walker Bulldog cũ hơn và không hiệu quả. Tên của xe tăng là nhằm để vinh danh vị tướng Phillip Sheridan từ thời nội chiến Mỹ.

Chiếc M551 kết hợp hai đặc trưng cơ động và hỏa lực mạnh, phù hợp yêu cầu về một chiếc xe tăng hành trình của Hoa Kỳ.

Vũ khí chính của nó là khẩu pháo công nghệ tiên tiến M81E1 152 ly, có khả năng khai hỏa cả loại đạn thông thường và tên lửa chống tăng mang tên MGM-51 Shillelagh.

Ngoài khẩu pháo chính có sức tàn phá lớn, chiếc xe tăng được trang bị thêm một súng máy 7,62 ly đồng trục và đại liên 12,7 ly trên nóc tháp pháo. Trọng lượng xe chỉ 15,2 tấn và nó được trang bị đặc biệt phục vụ cho các hoạt động đổ bộ.

Sheridan tại chiến trường Việt Nam
Sheridan tại chiến trường Việt Nam

Phiên bản đầu tiên của Sheridan được sản xuất vào năm 1967. Năm 1969, với sự hối thúc của Tư lệnh chỉ huy Quân lực Mỹ tại Việt Nam, Creighton Abrams, chiếc xe tăng đã được đưa vào sử dụng và tham gia các cuộc chiến đấu đầu tiên. Các đánh giá phản hồi có cả tốt lẫn xấu.

Về mặt tích cực, chiếc xe tăng đã có những hỗ trợ rất quan trọng cho bộ binh. Nó đã được chứng minh là thành công hơn cả xe thiết giáp M113 APC chỉ được trang bị một khẩu đại liên 12,7 ly. Xe tăng có thể di chuyển trong bất cứ điều kiện đường xá nào, giúp giải quyết một vấn đề nan giải ở Việt Nam, mùa mưa.

Sheridan khai hỏa pháo 152mm
Sheridan khai hỏa tên lửa MGM-51 Shillelagh

Về nhược điểm, pháo của xe tăng Sheridan tỏ ra không đáng tin cậy. Khẩu pháo quá nặng cho nên dễ gây ra trật bánh, thường làm hỏng các cơ chế hoạt động bên trong. Việc nạp đạn cũng có vấn đề. Pháo được thiết kế sử dụng loại đạn không vỏ 152 mm được gắn với hạt nổ. Thông thường đạn pháo và hạt nổ dễ bị tách rời và khi đó quả đạn thành phế thải.

Ngoài những khuyết điểm này, xe tăng Sheridan còn rất dễ bị tấn công bởi các loại mìn và súng chống tăng RPG. Xe tăng đã trở thành cái bẫy chết người với tổ lái bên trong, vì họ không có khả năng chiến đấu khi đối mặt với một quả đạn chống tăng hoặc vụ nổ mìn. Để tạo trọng lượng nhẹ độ dầy lớp giáp của tăng bị giảm đi, khiến xe dễ thành mồi cho các trận phục kích.

Phiên bản Sheridan lội nước
Phiên bản Sheridan lội nước

Chiếc xe tăng được thiết kế phù hợp với vận chuyển thả bằng dù, với sự hỗ trợ của máy bay vận tải. Nhưng mãi đến khi Hoa Kỳ xâm chiếm Panama vào năm 1989, người ta mới có cơ hội để thử nghiệm phương thức vận chuyển này. 10 chiếc Sheridan đã được thả dù xuống Panama trong giai đoạn đầu của cuộc xâm lăng, nhưng hai chiếc đã bị phá hủy khi hạ cánh.

Một chiếc C-130 sử dụng phương thức thả dù tiếp tế ở tầm thấp (LAPES - Low Altitude Parachute Extraction System) để thả một chiếc M551 Sheridan
Một chiếc C-130 sử dụng phương thức thả dù tiếp tế ở tầm thấp (LAPES – Low Altitude Parachute Extraction System) để thả một chiếc M551 Sheridan

Chiếc M551 Sheridan đã thấy sự hạn chế của nó trong Chiến tranh vùng Vịnh và được đặt trong kho dự trữ, đôi khi được mang ra đóng giả mục tiêu trong diễn tập. Loại tăng này chính thức nghỉ hưu vào năm 1996.

(theo War History)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *